Thứ Tư, 18 tháng 6, 2008

thơ Trương Tâm Lạc

thơ Trương Tâm Lạc


NHƯ LÀ HOA NẮNG

Về chốn cũ như chừng xa lạ

chợ chơ vơ nắng đổ quán không

ta đứng lặng nghiêng lòng hoang vắng

người xa rồi đời trắng mênh mông

ngắt giùm ta cụm hoa ven suối

rải dọc đều trên dấu chân quen

dù ta biết mất người từ độ

vẫn nguôi lòng sương khói niềm tin

người về đâu mười phương xa lạ

ở phương này trời rộng hanh hao

ta góp lại hương rừng mỗi tối

người đêm mơ lòng có xôn xao

hay tất cả như là hoa nắng

người chợt quên chợt nhớ như không

để tàn phai một thời lãng đãng

gío đồi tây gây lạnh đồi đông.

BÀI THƠ KHÔNG CÓ ĐOẠN KẾT

đời quái lạ giữa tháng ngày lần lựa

từng chỗ nằm mòn nhẵn bóng thời gian

ta quá chán giữa đoạ đày hiện tại

và buồn tênh với quá khứ đa mang

tóc trắng rồi mớ tuổi đời gởi gắm

đường chỉ tay không rõ lối tương lai

ăn với ngủ và canh chừng hy vọng

tận nghìn khơi mòn mỏi mắt xa vời

sáu năm qua như chừng giấc ngủ muộn

những lúc buồn ta nói để mua vui

ai đâu biết lúc trời chiều buông xuống

nhớ quê hương đằng đẳng tháng ngày vơi

thuở thiếu niên học đòi thơ Tống Biệt

mơ Kinh Kha dao truỷ thủ đâu rồi

từng đêm mộng chập chờn bờ sông Dịch

buổi tiễn đưa tiếng sáo vút lưng trời

không vốn liếng lao đầu vào cuộc lữ

ta trắng tay từ thuở mới bắt đầu

chén đắng đời bao nhiêu lần uống cạn

bao nhiêu lần máu lệ rót đêm thâu

LÒNG MẸ

Mùa xuân cõng mẹ lên chùa

mải mê áo lụa quên đưa mẹ về

chiều nghiêng nắng xuống bên tê

mẹ ngồi lần chuỗi bô đề đợi con

PHẬN NGƯỜI

Bây giờ tóc trắng mái đầu

đớn đau lịm chín, cơ cầu quá bưa

ngày mai rồi cũng như xưa

vui sương đầu cỏ buồn lưa phận người

thời gian cuồn cuộn lưng đời

thị phi thành bại

đất trời sắc không …

Không có nhận xét nào: